>Phải làm sao khi phát hiện chồng có con riêng?Từ: Thúy
Đã gửi: 09 Tháng Tư 2012 8:39 CH
Gửi chị Giang!Đọc qua tâm sự của chị tôi hiểu cảm giác dằn vặt, đau khổ, uất ức, mệt mỏi, muốn gào thét lên cho cả đất trời sụp đổ, muốn ôm con nhảy xuống lầu chết cho anh vừa lòng, muốn băm anh ra thành trăm mảnh, sự đau đớn nấc nghẹn từng cơn không nói nên lời của chị ngay lúc này. Tôi là người có cảnh ngộ giống chị và hiện nay vợ chồng đang sống rất hạnh phúc. Tôi xin chia sẻ kinh nghiệm để chị có thể vượt qua chính mình ngay lúc này như tôi từng vượt qua.Tôi là người con gái có chút nhan sắc, hiền lành và yếu đuối, sau khi tốt nghiệp đại học tôi lên xe hoa với người chồng lịch lãm phong độ có nhà thành phố. Anh có công ty riêng cũng ăn nên làm ra, anh không muốn tôi đi làm, ở nhà có ôsin tôi không phải làm gì. Anh cũng không muốn tôi đi chơi, thỉnh thoảng đi gặp gỡ khách hàng hoặc đi công tác xa với anh ấy, ai cũng khen tôi tốt số, con gái quê tôi ai cũng ngưỡng mộ, mơ ước có cuộc sống thiên đường như tôi.Sau khi tôi sinh con được một năm thì chồng có dấu hiệu ngoại tình, thường đi qua đêm không về, hay tắt điện thoại, tôi nhắn tin hỏi thì anh chối quanh co. Cho đến một ngày cô ấy điện thoại cho tôi và yêu cầu tôi buông tha anh ấy để con cô ấy có bố. Tôi vẫn bán tính bán nghi, tôi điều tra mãi lúc này anh tuyên bố công khai quan hệ với cô ấy nhưng anh cũng không muốn mất gia đình cũng như xa vợ xa con. Nhưng cô ấy lỡ có thai rồi anh phải có trách nhiệm. Tôi như hoàn toàn sụp đổ muốn chết đi cho rồi.Cảm giác của tôi lúc đó cũng giống chị Giang bây giờ, tôi bế tắc không lối thoát, muốn bỏ đi thì không có tiền dành dụm riêng, không có việc làm, không có nhà ở, không bạn bè người thân. Nếu ôm con về quê thì lấy gì nuôi, bà con hàng xóm chê cười. Chỉ biết ôm con khóc uất nghẹn chờ chồng đi với nhân tình từ ngày này sang ngày khác.Sau hai tuần nằm lê lết trong phòng không ăn không ngủ, tìm mọi cách để giải quyết, mình phải xác định bản thân mình có còn yêu chồng không, nếu anh ấy thật sự biết hối hận mình có thể tha thứ cho anh ấy một cơ hội không? Con mình có hạnh phúc khi không có bố? Hàng trăm câu hỏi đặt ra, cuối cùng tôi quyết định phải đứng dậy bằng chính đôi chân của mình, người ta giật chồng mình thì mình phải giành lại, chứng tỏ cho cô ấy biết anh là chồng của tôi và cũng là bố của con tôi.Ngay lúc này phải thật bình tĩnh, nếu muốn cuộc hôn nhân bền vững thì mình là một tài xế, quyết định đi con đường nào là đúng nhất, nếu mất bình tĩnh có thể mình bị mất chồng về tay người đàn bà khác. Bằng tình yêu của mình đối với chồng cũng như được sự tư vấn của mẹ chồng, tôi bắt đầu lên kế hoạch từng bước cho cuộc sống của mình.
Tôi nhờ người quen tìm cho mình một việc làm phù hợp, không cho mình có thời gian rảnh để nghĩ lung tung, gặp gỡ và chia sẻ với bàn bè thân thiết, chuẩn bị về tài chính, chỗ học hành của con cái. Đặc biệt là chăm sóc lại bản thân mình như thay đổi kiểu tóc, quần áo, giầy dép, khi tôi cảm thấy đủ tự tin thì đối diện với chồng.
Nói chuyện với chồng một cách tôn trọng như hai người bạn, không chửi bới, không xúc phạm, không quỵ lụy van xin anh bỏ “vợ bé”, muốn nghe thật sự anh muốn gì. Theo như lời anh thì công ty anh đang gặp khó khăn sắp phá sản, gia đình cô ấy giúp đỡ anh rất nhiều, bên cạnh đó cô ấy cũng yêu anh và anh không thể từ chối rồi chuyện gì đến cũng đã đến.
Với tư cách là vợ, tôi đến công ty anh xem hết sổ sách báo cáo từ kế toán, tôi thấy công ty anh không có doanh thu, quảng cáo kém, kinh doanh không hiệu quả, chỉ một thời gian ngắn tôi đã giúp chồng lấy được mấy hợp đồng, giải quyết khó khăn tạm thời của công ty.
Việc lớn nhất của tôi bây giờ là dàn xếp chuyện “bên ngoài” của anh. Tôi đến thẳng nhà nói chuyện rõ ràng với bà mẹ và cô ta một cách lịch sự, không ghen tuôn chửi bới. Tôi nói cho dù có chuyện gì thì tôi cũng không ly dị với chồng, còn cô cứ tiếp tục viện lý do này hay lý do khác để tiếp tục quan hệ với chồng tôi, nếu tôi gặp ở đâu tôi sẽ báo công an với lý do cô quan hệ bất chính với chồng tôi.
Nếu cô muốn giữ lại đứa bé trong bụng sau khi sinh nở tôi sẽ cho xét nghiệm ADN, đúng là con của chồng tôi thì tôi sẽ gửi tiền chu cấp theo quyết định tòa án, cô có nhận hay không thì tùy. Nếu cô không nhận tôi sẽ trích tiền lương của anh ấy gửi tiết kiệm đến khi bé 18 tuổi sẽ hưởng.
Trong quá trình cô nuôi con của chồng tôi, nếu như chồng và con tôi muốn được gặp bé mà gia đình cô can ngăn thì tôi sẽ kiện cô vì tội ngăn cấm tình phụ tử. Con của chồng tôi nếu có đau ốm cô nên báo với tôi và tôi sẽ chu cấp tiền chữa bệnh, nếu cô muốn cho bé gặp bố thì tôi sẽ cho người đến đón bé về chơi vào những ngày nghỉ.
Còn với chồng, là người quan trọng nhất mình phải giữ trái tim anh ấy, chứ giữ thể xác cũng chẳng được gì. Phải có kế hoạch cho cả đời không phải chỉ chốc lát, hơn nữa đứa con sẽ là cầu nối cho cuộc sống hiện tại. Giao việc đưa đón con mỗi ngày cho anh ấy, nếu đưa đón con thì anh không nhận công việc đi sớm về muộn.Tập cho chồng phụ việc nội trợ gia đình để anh thấy phụ nữ vất vả thế nào, đồng thời tạo thói quen ăn cơm nhà mỗi ngày dù công việc rất bận. Chuyện chăn gối vợ chồng phải hết sứ khéo léo vui vẻ để lỗi lầm của anh sang một bên mặc dù vết thương lòng chưa nguôi. Hãy tạo cho anh ấy sự thoải mái hạnh phúc đừng nhắc chuyện cũ không đúng lúc.
Nên đưa cả nhà đi chơi vào những ngày nghỉ hoặc thăm ông bà người thân. Thay sim đổi số điện thoại của anh và cho gia đình cô ta số điện thoại của mình. Nên có nhiều bạn bè để tâm sự, đi chơi những lúc rảnh.
Thời gian không lâu, nhờ sự “đồng vợ đồng chồng”, kiếm cũng nhiều hợp đồng hơn, chúng tôi mua xe hơi nhưng tôi là người đứng tên sở hữu. Tiếp theo tôi nói căn nhà đang ở không may mắn nên quyết định đổi nhà. Khi mua nhà tôi và anh là người đồng sở hữu, song song bên cạnh đó tôi đề nghị chuyển cổ phần công ty ngày xưa anh nhờ em trai anh đứng tên sang cho tôi. Hiện tại tôi là giám đốc cũng là chủ tài khoản. Tôi giám sát chồng một cách chặt chẽ hơn không để anh có cơ hội gặp cô ấy. Tôi chủ động thường xuyên nói chuyện với cô ấy trao đổi về cách nuôi dạy con cái.
Sau 3 năm phấn đấu vật lộn với lý trí và hành động, hiện tại vợ chồng tôi sống rất tốt. Tôi không bao giờ nhắc chuyện cũ của anh mặc dù vết thương lòng vẫn còn âm ỉ đau. Con riêng của anh bây giờ cũng 2 tuổi, là một bé gái dễ thương lanh lợi thông minh. Tôi cũng rất yêu con bé, thường xuyên cho người đón bé về nhà chơi hoặc thăm ông bà nội vào những ngày nghỉ.
Cô ấy bây giờ cũng sắp lấy chồng và cũng thường xuyên tâm sự với tôi, xem tôi như bạn. Tôi đã mở lòng ra không muốn thù hằn ganh ghét đố kỵ, dù sao con bé cũng là con của chồng và em của con tôi, tôi không muốn vì tôi mà cha con anh em nó không được hạnh phúc.Còn đối với chồng tôi, anh ấy cảm thấy có lỗi gây cho tôi quá nhiều đau khổ, anh muốn làm tất cả để bù lại lòng vị tha của tôi. Nếu như ngày ấy tôi thiếu suy nghĩ chắc giờ đây gia đình mình cũng tan rã. Và sau bao nhiêu năm tôi suy nghĩ một điều: người đau khổ nhất trong chuyện này là cô ấy, phải chịu cảnh không chồng mà chửa, gà mái nuôi con, những lúc con ốm con đau cũng chỉ có một mình, cô ấy cũng đã xin lỗi tôi rất nhiều lần.
Chị Giang và các bạn thân mến!
Là một người phụ nữ vốn dĩ có bản chất hiền lành yếu đuối yêu chồng thương con, nhưng khi bị người chồng phản bội đã đi đến tận cùng của sự đau khổ thì chúng đứng dậy phát huy năng lực mạnh mẽ một cách thần kỳ, bình tĩnh tự tin chứng tỏ cho nam giới biết rằng không có gì không làm được, trừ khi mình không cần.
Đối với người phụ nữ phải biết giữ riêng cho mình một tài sản và một công việc phù hợp để có thể tự tin với chồng cũng như với tất cả mọi người. Lỡ có chuyện gì xảy ra cũng đủ năng lực tài chính nuôi con khôn lớn.Tôi hy vọng rằng chị Giang qua câu chuyện của tôi chị sẽ tăng thêm ý chí và sáng suốt hơn ngay lúc này. Một quyết định của chị làm thay đổi biết bao nhiêu số phận con người có liên quan. Chúc chị có thêm nghị lực.vợ chồng, mâu thuẫn, ly hôn, người thứ ba, ngoại tình
OffTelexVNIVIQR
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét